“Sao hai con lại đi xem phim cùng nhau?” mẹ Mật Điềm không
hài lòng hỏi.
“Mẹ, bạn bè với nhau, đi ăn bữa cơm, cùng xem phim, cũng rất bình thường được
không mẹ?” Mật Điềm nói nhỏ giải thích, cô hiện giờ không muốn nói thẳng với
mẹ, kì thực Mễ Tu Dương đang theo đuổi cô, để tránh mẹ cô nghĩ lung tung rồi
lại gây thêm rắc rối cho cô.
“Được rồi, có nghĩa là con chưa có bạn trai phải không?” mẹ Mật Điềm xác nhận,
sau khi nghe được câu trả lời của cô, vui mừng nói: “Được rồi, mẹ sẽ gọi lại
cho dì con, dì có một đối tượng phù hợp, vốn muốn giới thiệu cho con, chỉ sợ
con có bạn trai rồi, nên mới không nói, giờ mẹ tìm dì để sắp xếp!” mẹ Mật Điềm
dường như đã tìm ra hướng mới, Mật Điềm chưa kịp từ chối, mẹ cô đã nhanh chóng
cúp máy.
Mật Điềm nhìn vào màn hình điện thoại đen sì, trong lòng không ngừng oán thán,
cô hoàn toàn không ngờ rằng, mẹ cô lại muốn gả cô đi nhanh như thế.
“Điềm Điềm, em không sao chứ?” Tu Dương thực sự đã nghe được gần hết, trong
lòng cũng biết rõ, bản thân cần phải giải thích với mẹ Mật Điềm, anh với Ôn
Ngôn Ngôn chỉ là ảo giác, nhưng anh im lặng, vì nghe trộm người khác nói điện
thoại là không tốt.
“Ừ, tôi không sao.” Mật Điềm cười lịch sự.
Mễ Tu Dương cũng chỉ cười với cô, rồi quay mặt, chú tâm lái xe.
Khi cô về nhà, phòng khách tối om, không thấy bóng dáng của Kỷ Ngôn đâu, chỉ
nghe thấy tiếng Ôn Kỷ Ngôn đang nói điện thoại ở trong phòng, có lúc lại cười
to: “Cưng ơi, cưng tốt quá…” “Cưng ơi, cưng quá đẹp trai!” “Cưng ơi, ngưỡng mộ
cưng quá đi, ha ha ha…” liên tiếp những lời tán dương, lại còn có tiếng cười to
vọng ra.
Chắc chắn Ôn Kỷ Ngôn đang cùng “người yêu” cao hứng nói chuyện, Đường Mật Điềm
khẽ nhếch môi, tự cười mình, Ôn Kỷ Ngôn có người yêu giàu có lại sẵn sàng tiêu
tiền cho anh, sao anh ta lại có thể thích cô! Xem ra, là cô đa tình thôi, lúc
này, Mễ Tu Dương nhắn tin đến: “Điềm Điềm, ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon!” Mật Điềm
nhắn lại: “Anh lái xe chú ý an toàn, về nhà thì ngủ sớm, chúc ngủ ngon!” Mật
Điềm giữ chặt điện thoại, tự an ủi rằng, vẫn may, tình cảm của cô với Kỷ Ngôn
chưa sâu đậm, hơn nữa, cô còn có thể chuyển sự chú ý vào Mễ Tu Dương, tin rằng,
không lâu nữa, cô sẽ chấp nhận Tu Dương, sau đó, hoàn toàn quên đi Ôn Kỷ Ngôn!
Mật Điềm thở dài, sau đó, nhẹ nhàng đi về phòng, trong lòng cảm thấy có chút
thất vọng.
Sáng hôm sau, Mật Điềm nhanh chóng sắp xếp đồ đạc, cầm lấy hộp trang điểm nhanh
chóng chạy ra ngoài cửa, vì mấy hôm nay, JOJO phải làm việc ở bên ngoài, thợ
trang điểm phải chuẩn bị đồ dùng, hành lý, đi thẳng đến địa điểm, trang điểm
cho người mẫu (không giống trước đây ở công ty, nhân viên trang điểm có phòng
riêng, hộp trang điểm để ở công ty, mỗi ngày đi làm không cần mang theo).
“Điềm Điềm, cô đi công tác hả?” Kỷ Ngôn không biết từ đâu bước đến, cau mày,
nhìn túi trang điểm trong tay Mật Điềm.
“Không, tôi đi làm!” Mật Điềm ngước mắt, vội nhìn Kỷ Ngôn trong phòng khách,
chỉ cảm thấy phòng khách đã chật lại càng chật hơn vì anh đứng chặn đường.
“Cô đi làm sao mang nhiều đồ thế?” Ôn Kỷ Ngôn lần đầu thấy thợ trang điểm làm
việc ở bên ngoài, cần phải mang nhiều đồ đạc như vậy nên tò mò hỏi.
“Ừ” Mật Điềm trả lời, đưa tay lên xem đồng hồ, cô không có thời gian giải thích
cho Kỷ Ngôn, sao thợ trang điểm phải mang túi trang điểm to như thế, “Tôi vội
đi làm, anh tránh ra nào!”
“Ồ, nếu cô vội, thì tôi đưa cô đi làm, dù sao tôi cũng không làm gì!” Ôn Kỷ
Ngôn nhẹ nhàng nói với Mật Điềm, hôm nay anh cố ý dậy sớm, để đưa Mật Điềm đi
làm, anh không biết nói thế nào với cô anh muốn làm tài xế cho cô.
“Ồ, cảm ơn, không cần đâu!” Mật Điềm lịch sự từ chối, bắt đầu từ tối qua, cô đã
quyết định, thay đổi tình cảm của mình, cô không muốn dây dưa không rõ ràng với
Kỷ Ngôn, cô không muốn vì ảo giác với Ôn Kỷ Ngôn người không thích con gái mà
làm lỡ mất cơ hội của mình.
“Điềm Điềm, sao cô khách sáo với tôi ?” Ôn Kỷ Ngôn có chút oán trách nhìn Mật
Điềm, anh có thể nhạy cảm nhận ra rằng, Đường Mật Điềm cố ý tạo khoảng cách.
“Tôi không khách sáo với anh, chỉ cảm thấy, ngại khi làm phiền anh!” Mật Điềm
giơ tay lên xem giờ, gương mặt có chút lo lắng: “Ôn Kỷ Ngôn, tôi vội lắm, không
nói với anh nữa!” ra ngoại cảnh làm việc kị nhất là việc thợ trang điểm đến
muộn, dù sao, làm việc ở ngoại cảnh thời gian có hạn.
“Đã vội thì hãy nghe lời tôi, để tôi đưa cô đi” Ôn Kỷ Ngôn không ngại giành lấy
chiếc túi trang điểm của Mật Điềm, mở cửa trước, nhanh chóng đi ra ngoài.
“Vậy… vậy thì cám ơn anh.” Mật Điềm đành phải khóa cửa, sau đó đi theo Kỷ Ngôn,
nhìn anh đặt túi trang điểm vào cốp xe, sau đó mở cửa xe, cô chỉ có thể đi theo
sau, “Ôn Kỷ Ngôn, cảm ơn anh!”
“Đi đâu?” Ôn Kỷ Ngôn quay đầu hỏi Mật Điềm, “Công viên Tân Hải, cảm ơn ! “
Mật Điềm chưa kịp chuẩn bị nên bật ngửa ra sau, vội nắm chặt lấy tay vịn, hoảng
hốt nói với Kỷ Ngôn: “Ôn Kỷ Ngôn, lái xe chậm thôi…”
Kỷ Ngôn không trả lời, im lặng, nhưng tốc độ có giảm chút ít nhưng, vẫn thật
nhanh đưa Mật Điềm đến nơi.
“Nơi này không phải là công viên Tân Hải hả, sao chẳng thấy biển, cũng không
thấy bãi cát?” Kỷ Ngôn dừng xe ở bãi gửi xe, đưa mắt nhìn ra xa, nghi ngờ hỏi
Mật Điềm.
“Thành phố S, không gần biển, đây chỉ là tên công viên mà thôi!” Mật Điềm ngần
ngại nhìn Ôn Kỷ Ngôn, trên mặt anh lộ rõ sự thất vọng, liền nói: “Nhưng, gần
đây có thành phố gần biển, nếu anh muốn đi xem biển, đi xe mất một tiếng đồng
hồ.”
“Tôi muốn ra biển, cô đi cùng tôi nhé?” Kỷ Ngôn mắt lấp lánh nhìn Mật Điềm.
“Tôi sợ dạo này không có thời gian!” Mật Điềm khéo léo từ chối, “Kỷ Ngôn, nếu
anh muốn ra biển, thì tự đi được rồi!”
“Được, vậy tôi tự đi” Kỷ Ngôn tức giận quay người, lên xe, nhấn ga mạnh, không
chào tạm biệt đã phóng xe đi nhanh.
Mật Điềm nhìn theo xe anh đã đi xa trước mắt, liền lắc đầu, “anh chàng này
không biết bị trúng gió gì nữa!” vừa đi về phía đội chụp ảnh vừa tự nói, nhìn
vào điện thoại của mình, là Mễ Tu Dương gọi đến, liền nghe máy: “Alo, chào
anh!”
“Điềm Điềm, em hôm nay làm việc ở chỗ nào? Buổi tối tan làm anh đón em nhé!”
giọng nói nhẹ nhàng của Mễ Tu Dương qua loa điện thoại truyền tải rõ ràng đến
tai Mật Điềm.
Mật Điềm định nói lời từ chối nhưng lại không nói nữa, “Tôi ở công viên Tân
Hải, khoảng 6 giờ chiều tan làm!”
“Được, vậy tối em đợi anh nhé!” Mễ Tu Dương quan tâm nói: “Em cẩn thận nhé” rồi
mới lịch sự cúp máy.
“Điềm Điềm đến kể cho chị nghe tình hình nào?” Tào Ái Ái tươi cười nhìn về Mật
Điềm, khẽ nhíu mày: “Lúc nãy, mình nhìn thấy Kỷ Ngôn lái xe đưa cậu đến, nhưng
cậu lại nghe điện thoại của Mễ Tu Dương! Tình hình thế nào rồi?”
“Không sao hết.” Mật Điềm cau mày, nhìn Ái Ái, “Mình cũng không biết tình hình
thế nào!”
“Cậu không biết tình hình thế nào, tức là có tình hình!” Ái Ái nhiều chuyện
nhìn Đường Mật Điềm “Ái Ái, cậu đừng nhiều chuyện nữa” Mật Điềm nhếch môi, nhún
vai: “Không phải là mình không muốn nói với cậu, mà là mình thật chẳng biết nói
gì! Hơn nữa, mẹ mình đã nhanh chóng sắp xếp cho mình đi xem mặt rồi!”
“Bên cậu có hai đối tượng, còn không biết chọn ai, sao mẹ cậu còn phải sắp xếp
cho cậu đi xem mặt?” Tào Ái Ái càng tò mò, nhìn Mật Điềm: “Thế cậu nói cho mình
xem rốt cuộc tình hình thế nào?”
“Ý, sự việc là như thế, tối qua mình từ chối Kỷ Ngôn, sau đó lên xe của Mễ Tu
Dương, nói rõ với anh ta, bắt đầu từ làm bạn sau đó cùng đi ăn cơm, xem phim,
rồi đưa mình về nhà…”
“Ừ, rất bình thường!” Tào Ái Ái chớp mắt: “Việc này có liên quan gì đến mẹ cậu,
sao mẹ cậu phải sắp xếp cho cậu đi xem mặt?”
“Khi mình đi xem phim với Tu Dương, bị dì mình nhìn thấy, liền gọi điện cho mẹ
mình…” Mật Điềm thuật lại sự việc ngày hôm qua, bao gồm cả việc sau khi về nhà,
nghe thấy Kỷ Ngôn và người yêu nói chuyện điện thoại.
“Á, hóa ra là vậy!” Tào Ái Ái chợt như phát hiện ra điều gì nói: “Điềm Điềm, đã
như vậy, mình cảm thấy, cậu đi xem mặt gặp phải đối tượng không ra gì thì không
bằng thử tiến tới với Mễ Tu Dương, anh ta mọi điều kiện đều được!”
“Mình cũng nghĩ như vậy, cho nên, đang cố gắng làm!” Đường Mật Điềm thở dài
nói: “Nhưng không biết nói với mẹ mình ra sao!” nếu mẹ cô biết, Mễ Tu Dương lúc
thì thích Ôn Ngôn Ngôn, lúc lại theo đuổi cô, chắc sẽ có nhiều phiền toái!
“Nói với mẹ cậu là chuyện nhỏ” Ái Ái cười nhìn Mật Điềm: “Quan trọng phải xem
bản thân cậu, cậu rốt cuộc muốn thế nào!” làm cha làm mẹ, ai cũng muốn tốt cho
con mình, cho dù Tu Dương trước đây có mắt mù thích Ngôn Ngôn thì có làm sao?
Cuối cùng, anh ta vẫn có hành động thể hiện thành ý để theo đuổi Mật Điềm, anh
tương đối phù hợp với tiêu chuẩn chọn con rể của mẹ Mật Điềm!
Tào Ái Ái cúi đầu, nhìn cô nói: “Cậu trước tiên phải hỏi rõ Kỷ Ngôn, sau đó hãy
quyết định.” Rồi thở dài: “Nếu trong lòng Ôn Kỷ Ngôn có cậu, giúp anh ta trở về
giới tính bình thường không phải là chuyện quá khó!” rồi dùng tay làm dấu
“Không phải bẻ cong mà là nắn thẳng mà thôi!”
“Cậu!” Mật Điềm nghe Tào Ái Ái nói rất nghiêm túc, ai ngờ cuối cùng lại thêm
một câu đùa vào, liền nói: “Ái Ái, phải biết rằng, cậu nói chuyện không nghiêm
túc nhé!”
“Mình rất nghiêm túc nói với cậu được chưa? Là cần cậu tiếp tục thăm dò tâm ý
của Ôn Kỷ Ngôn!” Tào Ái Ái thân thiết vỗ vào đầu Mật Điềm, cười tươi, “Còn bây
giờ, đến giờ làm việc rồi, chúng mình làm việc thôi!” nói xong kéo Mật Điềm đi
làm việc.
Một ngày làm việc bận rộn nhanh chóng trôi qua, trời sắp tối không thể chụp ảnh
được nữa, lúc này công việc chụp ảnh mới kết thúc.
“Mệt chết mất!” Đường Mật Điềm không ngừng xoa vai và cổ đang mỏi, oán thán,
bọn cô là thợ trang điểm, không những phải phụ trách việc trang điểm, thời gian
rỗi, còn phải kiêm luôn việc phụ giúp tổ đạo cụ, tổ ánh sáng, cầm tấm phản
chiếu flash.
“Điềm Điềm, cậu mệt như vậy, còn đủ sức đi hẹn hò không?” Tào Ái Ái nhíu mày,
mồm hướng về bóng người cao to đang bước đến: “Xem ra, Mễ Tu Dương có phẩm chất
tiềm ẩn của người đàn ông hoàn hảo!” từ năm giờ rưỡi, sau khi chậm rãi đi đến,
vẫn ngồi trên ghế ở công viên xem họ chụp ảnh, kiên nhẫn khiến Tào Ái Ái phát
ngượng.
“Cậu trêu mình ít thôi, mình đi trước đây!” Mật Điềm huých Ái Ái nhanh chóng đi
về phía Mễ Tu Dương: “Hi, anh đến rồi hả?” rồi cười: “Xin lỗi, đã để anh phải
đợi!”
“Ừ, không sao, tôi cũng vừa đến, xem mọi người chụp ảnh, rất thú vị!” Mễ Tu
Dương dịu dàng nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Mật Điềm vội hỏi thăm: “Hôm nay em
mệt lắm phải không?” Nói rồi đưa tay ra cầm túi trang điểm của cô, “Nhìn sắc
mặt em không tốt lắm.”
“Ừ, vẫn tốt.”
“Vậy em muốn ăn gì?” Mễ Tu Dương cười, nhìn Mật Điềm, sau khi nghe cô nói gì
cũng được, vội: “Vậy chúng ta đến nông trại gần đấy ăn, rồi anh đưa em về, em
nghỉ ngơi sớm.”
“Ừ, cũng được” Mật Điềm cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm của Tu Dương, nếu cô
sớm gặp Tu Dương, liệu có phát sinh ảo giác với Kỷ Ngôn không?
Giống như Mễ Tu Dương nếu không có ảo giác với Ôn Ngôn Ngôn, ngay lúc đầu thích
Mật Điềm, thì tình cảm giữa họ sẽ không gặp nhiều phiền toái như bây giờ?
Nhưng, trên thế giới này, không có chuyện sớm một bước, cũng như chậm một bước,
luôn là vào đúng lúc này, địa điểm này, thời gian này, gặp được người này… từ
đó có phát sinh nhiều sự việc, không có cách nào thay đổi.
Chương
8: Thăm Dò
Mật Điềm mở cửa thấy Ôn Kỷ Ngôn đang nằm trên salon
mắt nhìn vô định, “Này, hôm nay không phải anh đi xem biển sao? Sao về sớm
thế?”
Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm nhìn mình với vẻ không hài lòng, đang gác chân lên salon,
vội đặt chân xuống, ngồi dậy, chỉ vào ti vi: “Không phải tôi đang xem đây sao!”
Mật Điềm nhìn theo tay của Kỷ Ngôn, nhìn về phía ti vi, ti vi đang phát sóng
chương trình đáy biển, liền bĩu môi: “Được rồi, anh cứ từ từ xem đi!”
“Sao hôm nay cô về sớm thế?” Kỷ Ngôn hỏi Mật Điềm đang quay người thay giày.
“Công việc nhiều quá, mệt chết đi được, tay tôi mỏi hết rồi!” Mật Điềm mệt mỏi chống
tay vào eo, xoay chiếc cổ đang mỏi nói, Kỷ Ngôn ngạc nhiên “Hả”, rồi nhanh
chóng rời khỏi salon, tiến đến phía cô, ngó xuống nhìn cô, khuôn mặt cô đầy vẻ
mệt mỏi, liền kéo cô ngồi xuống salon: “Nào, để tôi giúp cô mát xa!”
“Hả” Lần này đến lượt Mật Điềm ngạc nhiên, rồi đứng ngây ra nhìn Ôn Kỷ Ngôn cầm
tay cô, dùng sức vừa phải xoa bóp.
Không phải nói, thật dễ chịu, cho nên, Mật Điềm định từ chối, nhưng lại không
nói nữa. Cô nhắm mắt tận hưởng việc Ôn Kỷ Ngôn giúp cô mát xa, đấm bóp từ tay
đến cánh tay, vai, cổ.
“Thế nào, có dễ chịu không?” Kỷ Ngôn vừa kiềm chế vừa hỏi, nhìn Mật Điềm dễ
chịu nhắm mắt, lông mi cong cong, giống như chiếc quạt nhỏ, khẽ chớp chớp, biểu
hiện trên khuôn mặt cô giống như một chú mèo lười, khiến trong lòng Kỷ Ngôn cảm
thấy anh như bị móng vuốt của chú mèo con ấy cào, cảm thấy ngứa.
“Ừ, rất thoải mái!” Mật Điềm cười, rồi hỏi: “Có phải anh thường giúp người khác
mát xa không?”
“Đương nhiên không phải!” Kỷ Ngôn nhanh chóng phủ nhận: “Bạn tôi chưa từng được
đối đãi như thế này, chỉ có cô thôi đấy!” nói rồi cười: “Mẹ tôi trước đấy cổ
cũng hay mỏi, tôi thường giúp mẹ xoa bóp!”
“Không ngờ anh lại ngoan thế?” Mật Điềm nghe được câu trả lời này, trong lòng
đột nhiên cảm thấy sự vui mừng khó kiềm chế! Cô cũng được xem như trường hợp
đặc biệt, để che giấu sự vui mừng của mình, cô lại nói tiếp: “Anh ngoan thế sao
lại bỏ trốn?”
“Vì bố tôi sắp xếp tôi kết hôn với một cô gái tôi không hề quen biết” Ôn Kỷ
Ngôn đơn giản trả lời: “Tôi chỉ muốn đấu tranh, muốn sống cuộc sống khác, cho
dù là rất ngắn cũng không sao!”
Nghe những lời nói có chút buồn phiền của Kỷ Ngôn, Mật Điềm cũng không biết nói
gì để an ủi, đành chuyển chủ đề: “Thế mẹ anh đâu, cách nghĩ của bà có giống bố
anh không?”
“Mẹ tôi qua đời rồi!” Kỷ Ngôn cố cười, nhưng vẫn rất buồn, “Mẹ thích biển,
nhưng bố tôicó thời gian đưa mẹ đi biển đi dạo…”
“Xin lỗi, không phải tôi cố ý.” Mật Điềm xin lỗi nhìn Kỷ Ngôn: “Tôi không biết…
Sorry…” vô ý chạm vào nỗi đau của Kỷ Ngôn, thấy bộ dạng buồn bã của anh, Mật
Điềm cảm thấy bối rối, tình yêu của mẹ sẵn có trong mỗi người phụ nữ, khiến cô
không do dự mở rộng vòng tay, ôm lấy Ôn Kỷ Ngôn an ủi: “Anh đừng buồn, đợi tôi
mấy hôm nữa sắp xếp lịch nghỉ phép, rồi cùng anh đi ngắm biển…”
Khi được Mật Điềm ôm, toàn thân Kỷ Ngôn cứng đờ, anh không phải là muốn lợi
dụng mẹ để có được sự thông cảm của Mật Điềm, nhưng vô tình nói đến, anh không
phải là người yếu đuối liền nhẹ nhàng ôm lấy Mật Điềm vào lòng nói: “Điềm Điềm
là cô tự nguyện, không được hối hận!”
“Được, tuyệt đối không hối hận!” Mật Điềm mặc dù cảm thấy có chút không tự
nhiên, nhưng nhẹ nhàng vỗ lưng Kỷ Ngôn “Anh cũng đừng buồn quá được không?”
“Ừ, tôi không buồn!” Ôn Kỷ Ngôn hít thở sâu, cằm anh ở phía trên chiếc cổ mềm
mại của Mật Điềm, ngửi mùi thơm đặc biệt trên người cô, cảm thấy trong người
như có ngọn lửa thiêu đốt sau đó toàn thân cũng nóng rực, anh vội lấy lại bình
tĩnh, cố gắng loại bỏ suy nghĩ linh tinh, nhẹ nhàng đẩy cô ra: “Điềm Điềm cảm
ơn cô!”
“Sao khách sáo thế!” Mật Điềm cười với Kỷ Ngôn: “Sao mặt anh đỏ thế?” “Mặt cô
cũng đỏ kìa!” Kỷ Ngôn nhìn Mật Điềm nói.
“Thật hả?” Mật Điềm sờ hai bên má nóng ran, không đợi Kỷ Ngôn trả lời, đã nghe
thấy tiếng bụng anh sôi “ọc ọc”, khẽ hỏi: “Anh đói rồi hả?”
“Ừ.”
“Anh chưa ăn tối hả?” Mật Điềm hỏi lại.
Ôn Kỷ Ngôn gật đầu.
“Được rồi, vì anh giúp tôi mát xa, tôi sẽ nấu cơm cho anh, anh đợi nhé!” nói
xong, hai tay giữ đôi má nóng nhanh chóng đi vào trong bếp, xoa ngực, tự an ủi:
“Bình tĩnh, bình tĩnh!”
Ôn Kỷ Ngôn chỉ muốn đấm vào bụng mình, đây không phải là lúc đói, không khí lúc
nãy, rất thích hợp để thổ lộ! Nhưng bị cắt ngang như vậy, anh đành nhìn Mật
Điềm chạy vào trong bếp làm cơm cho mình.
Đường Mật Điềm vừa vo gạo xong, thì phát hiện nước bị tắc liền gọi to: “Kỷ
Ngôn, hình như ống nước bị tắc rồi!”
“Hả! Vậy phải làm sao?” Kỷ Ngôn vội đi vào bếp, bất lực, anh là đại thiếu gia,
thật sự không biết xử lý, cau mày nhìn Mật Điềm.
“Anh không biết làm hả?” Đường Mật Điềm chớp đôi mắt sâu đen, tự nhiên hỏi, cô
quan niệm, thông thường những việc như đồng hồ điện nhảy số, tắc ống nước, nước
thấm trần nhà đều do con trai làm.
“Tôi không…” Kỷ Ngôn vừa muốn nói, anh không biết làm, nhưng nhìn Mật Điềm nhìn
anh với ánh mắt hi vọng như thế, liền nói: “Tôi đương nhiên biết!”
“Vậy giao cho anh nhé!” Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn: “Nếu anh cần giúp đỡ, cứ bảo
tôi!”
Kỷ Ngôn gật đầu, “Cô ra ngoài trước đi, cả ngày vất vả rồi, đi tắm đi, chỗ này
cứ giao cho tôi!”
Mật Điềm liền gật đầu: “Ừ, tôi tin anh, tôi đi tắm trước, có việc gì anh cứ
gọi!”
“Đi đi, đi đi!” Kỷ Ngôn xua tay, cười nhìn Mật Điềm đi ra ngoài, nghe thấy
tiếng cô lấy quần áo, đi vào nhà tắm, vội gọi điện thoại cho Trần Cẩm Ngôn: “A
lô, anh em, SOS!”
“Sao vậy?” Trần Cẩm Ngôn khẽ nhíu mày: “Kỷ Ngôn, không phải cậu tiêu hết tiền
rồi chứ, lại muốn mình gửi tiền qua hả?” anh chàng này đã trốn ở bên ngoài,
cũng không biết tiết kiệm một chút, mới một tháng mà đã tiêu hết, hơn bốn trăm
nghìn đã hết rồi, thật là tán gia bại sản!
“Không phải, không phải, tiền vẫn còn.” Kỷ Ngôn nhanh chóng cắt lời Cẩm Ngôn,
do dự một lúc hắng giọng, nói nhỏ: “Anh em, cậu có biết sửa đường ống nước
không?”
“Gì?” Cẩm Ngôn ngạc nhiên: “Ôn Kỷ Ngôn, cậu nói lại lần nữa!”
“Tôi hỏi cậu có biết sửa ống nước không?” Kỷ Ngôn hỏi lại lần nữa. “Sửa ống
nước?” Trần Cẩm Ngôn vẫn không tin nên nhắc lại lần nữa.
“Trần Cẩm Ngôn, cậu sao thế, tai điXả, hay là đầu toàn bã đậu? Mình hỏi cậu, có
biết sửa ống nước không?” Ôn Kỷ Ngôn bực mình hạ giọng nói nhỏ: “Ống nước nhà
bị tắc, phải làm thế nào?”
“Nếu gọi được, mình hỏi cậu làm gì?” Kỷ Ngôn đã đồng ý với Mật Điềm, anh muốn
thể hiện, cũng muốn tự mình xử lý tốt, “Mình phải tự làm, làm thế nào bây giờ?”
“Ống nước ở đâu?”
“Trong bếp!” Kỷ Ngôn trả lời.
“Cậu đợi chút, mình tra giúp cậu!” Cẩm Ngôn vội bật máy tính và nhập: “Ống nước
nhà bếp bị tắc phải làm sao, chẳng mấy chốc đã có đáp án, bắt đầu đọc: “Ống
nước nhà bếp bị tắc do dầu mỡ đọng lại, bình thường có thể dùng nước nóng làm
tan dầu mỡ, vừa tiết kiệm lại tiện lợi, nhưng có những lúc có thể ống không
trơn (đặc biệt là ống gang hợp kim), bị những vật như tóc đọng lại thì xử lý
theo cách khác…”
“Cậu đọc phần trọng điểm đi!” Kỷ Ngôn gào lên lần nữa.
“Nếu bị tắc có thể dùng công cụ sau để thông: 1, dùng dụng cụ thông bồn cầu,
dạng cao su, tốt nhất dùng loại có ống hút, sau khi cho nước vào, hút vài lần
là xong. 2, dùng dụng cụ thông ống nước, có tay cầm làm bằng sợi thép, vừa cho
nước vừa lắc dụng cụ, làm vài lần là tóc bám sẽ bị rơi ra. 3, trực tiếp dùng
ống cao su cho nước vào, dùng khăn lông bọc quanh ống bịt miệng ống nước bị
tắc, dùng áp lực nước chảy vào để thông ống.” Cẩm Ngôn đọc xong một mạch mới
hít thở sâu, “Rõ chưa?”
“Cái nào tương đối đơn giản?” Kỷ Ngôn không hiểu, vội hỏi, “Mình thấy, trực
tiếp cho nước vào trong ống cao su để rửa, dùng khăn lông bọc quanh ống bịt kín
miệng ống nước, dùng áp lực nước chảy vào để thông, cái này xem ra đơn giản một
chút!” Cẩm Ngôn gợi ý rồi hỏi “Kỷ Ngôn, cậu làm gì đấy, có phải đang bao bồ
không?”
“Bao cái đầu cậu ý, nếu cách của cậu không được, mình ấn cậu vào ống nước đấy!”
Ôn Kỷ Ngôn dập máy, sau đó, làm theo cách của Cẩm Ngôn, không dễ để kiếm đủ
khăn lông và ống cao su, ấn vào miệng ống nước, mở mạnh vòi nước, cho nước chảy
mạnh vào, mùi cặn bẩn trong ống nước sộc vào mũi, anh vừa ấn ống nước, vừa bịt
mũi, một lúc lâu sau, mới phát hiện, hình như nước từ từ chảy ra, anh vui mừng
nhanh chóng vặn vòi nước.
“A” mắt nhìn vòi nước bị nổ, Kỷ Ngôn thất thần gọi to, cởi mạnh áo, ấn vào vòi
nước đang không ngừng chảy, gào to: “Điềm Điềm có chuyện rồi, mau giúp tôi!”
Mật Điềm nghe thấy, mặc vội quần áo cho dù trên vẫn còn dính bọt xà phòng, sau
đó chạy nhanh vào bếp: “Ôn Kỷ Ngôn, sao vậy?” không đợi Kỷ Ngôn trả lời, liền
hét lên: “A!”
Kỷ Ngôn toàn thân ướt sũng, bị nước bắn vào, anh dùng lực ấn vào vòi nước, nói
với Mật Điềm: “Cô mau gọi điện thoại cho dịch vụ sửa chữa đi!”
“Ừ!” Mật Điềm vội gọi điện thoại, bước vào bếp, thấy Kỷ Ngôn hắt xì, cô nhẹ
nhàng nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh bị cảm phải không?” Mặc dù trời không lạnh lắm,
nhưng bị nhiều nước bắn vào người như thế, xem ra rất dễ bị nhiễm lạnh.
“Có thể.” Ôn Kỷ Ngôn khịt khịt mũi, nhìn Mật Điềm: “Dù vòi nước vỡ rồi, nhưng
ống nước, tôi làm xong rồi!”
“Ha ha, anh thật lợi hại!” Mật Điềm cười, nhìn Kỷ Ngôn ướt sũng nước, “hay là
tôi lấy khăn tắm lau giúp anh!” không đợi Kỷ Ngôn trả lời, cô nhanh chóng vào
nhà tắm, lấy chiếc khăn tắm màu hồng phấn Kitty.
Ôn Kỷ Ngôn quay đầu lại, bất lực nhìn Mật Điềm “Điềm Điềm, cô thấy tôi có thể
dùng tay lau không?” tay anh cầm áo bịt vào đầu vòi nước.
“Vậy phải làm sao?” Mật Điềm nhìn khăn bông trong tay rồi lại nhìn Kỷ Ngôn ướt
sũng từ đầu đến chân, cách này không phải là cách giải quyết.
Bắt đầu lau từ đầu, Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn với vẻ ái ngại, thấy anh đáng thương
khi nhìn cô, trong lòng thấy lo lắng, không do dự bước đến, cầm khăn bông bắt
đầu giúp anh lau đầu sau đó, khéo léo giúp anh quấn khăn quanh đầu: “Anh đợi
đi, tôi tìm thêm khăn tắm cho anh!” nói rồi, nhanh chóng chạy về phòng, tìm một
vòng, không tìm thấy khăn tắm to, nhìn thấy ga giường mầu hồng phấn, vội cầm
lấy, sau đó làm theo cách lúc nãy, giúp anh lau khô, rồi quấn quanh người lại.
Khi thợ đến sửa, nhìn thấy Kỷ Ngôn được quấn quanh người như một chiếc bánh
chưng, thì phá lên cười, rồi mới cất tiếng chào: “Chào anh, chúng tôi đến để
sửa ống nước, anh đứng tránh ra một chút!”
Ôn Kỷ Ngôn vội buông tay, khéo léo quay người, kéo Mật Điềm rời khỏi bếp, vòi
nước đó, lại tiếp tục chảy nước, khiến cho thợ sửa chữa ướt sũng.
Tắm xong, Ôn Kỷ Ngôn sau khi sửa soạn xong hớn hở bước ra khỏi phòng tắm, Đường
Mật Điềm đang đứng ở cửa chính, lịch sự tiễn thợ sửa chữa: “Cảm ơn mọi người,
tạm biệt!”
“Ừ, sửa xong rồi, anh không sao chứ?” Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn, nghĩ đến cảnh anh
bị cuốn chặt giống như chiếc bánh chưng, không nhịn được liền cười ra tiếng.
“Cô cười một mình gì thế?” Kỷ Ngôn bối rối sờ lên đầu.
“Không sao, tôi đi lau nhà, anh đi đổ rác!” Mật Điềm cười, phân chia nhiệm vụ,
sau đó lấy cây lau nhà ở trong nhà tắm, rồi bắt đầu lau từ trong bếp, chắc rằng
sau sự việc lần này, cô cũng không còn sức nấu cơm cho Kỷ Ngôn, Ôn Kỷ Ngôn cũng
không bỏ bữa, đi vào trong bếp, tự húp mì gói.
“Ừ!” Ôn Kỷ Ngôn cười dịu dàng: “Hôm nay cô mệt rồi, đừng làm nữa, để tôi lau
cho!” nói rồi giành lấy cây lau nhà, Kỷ Ngôn chăm chú lau, Mật Điềm nhìn Kỷ
Ngôn, rồi lại nhìn gói mì, có phần không đành lòng, vội lấy hai quả trứng trong
tủ lạnh “Tôi làm trứng cho vào mì cho anh nhé!”
“Được, cô có thể cho thêm ít dăm bông, thì càng tốt!” Ôn Kỷ Ngôn cười tươi,
nhìn Mật Điềm nói, nụ cười rạng rỡ khiến tim Mật Điềm như ngừng đập trong giây
lát rồi lại nhanh chóng đập mạnh lại “bâng bâng bâng…” nhịp đập ấy, nhanh đến
mức khó kiểm soát, cô vội lấy cớ bật máy hút, rồi hít thở sâu, mới bình tĩnh
được một chút, bắt đầu nhanh chóng làm món trứng, nhưng vì mải suy nghĩ nên cô
làm hỏng mất rồi! Khi mũi ngửi thấy mùi lạ, Mật Điềm mới định thần lại, tắt
bếp, nhìn món trứng đen sì sì, xin lỗi Kỷ Ngôn: “Xin lỗi nhé, hôm nay mệt quá,
nên không làm tốt!”
“Không sao, đừng vứt đi, vẫn ăn được!” Kỷ Ngôn thấy Mật Điềm định đổ đi, vội
ngăn lại, đổ trứng vào trong bát mì: “Cô xem, cháy chút thôi, vẫn ăn được.”
“Vậy anh ăn đi, tôi đi ngủ đây!” Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn với ánh mắt phức tạp,
sau đó nhanh chóng đi về phòng, sau khi đóng cửa, mới giữ ngực, nhẹ nhàng xoa:
“Mày lo lắng cái gì, nụ cười anh ta chỉ đẹp thôi mà, tim mày chỉ đập nhanh
thôi!”
Tiếng chuông báo thức làm hỏng giấc mơ, Mật Điềm quay người tắt chuông đang réo
ầm ĩ, Mật Điềm lười biếng quay người vài lần trên giường, cuối cùng bật dậy
khỏi giường, mặc quần áo thật nhanh, dụi mắt, ngáp, mở cửa phòng, chuẩn bị rửa
mặt đi làm.
“Ôn… Ôn Kỷ Ngôn, anh dậy sớm thế?” Mật Điềm lắp bắp chào Kỷ Ngôn đang lau nhà
trong phòng khách, ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, sáu giờ bốn mươi lăm
phút, tất nhiên, cô không quen lắm với việc anh dậy sớm, và càng kinh ngạc đến
nỗi há hốc mồm vớí việc anh dậy sớm rồi lau nhà.
“Điềm Điềm, chào buổi sáng!” Ôn Kỷ Ngôn cười tươi: “Nhanh đi rửa mặt đánh răng,
tôi đưa cô đi làm!”
“Anh đưa tôi đi làm? Tại sao?” Mật Điềm ngạc nhiên, sự dịu dàng của Kỷ Ngôn
khiến cô khó hiểu, “Còn nữa, anh dậy sớm làm việc nhà làm gì thế?”